(SVVN) Thay vì những bản đồ in sẵn chằng chịt tên đường cực khó nhìn, Võ Quang Thanh Hoàng, sinh viên Đại học Khoa học Tự nhiên TP.HCM, và bạn bè trong đội Tiếp sức mùa thi tại điểm trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật tự vẽ tay bản đồ thu nhỏ chi tiết với đủ loại… cột điện, cây xăng, hàng quán… Sáng kiến nhỏ nhưng hiệu quả bất ngờ.
Cột điện cây xăng thay tên đường
Trước mỗi kỳ tuyển sinh khoảng 1 tháng, nhận được danh sách các hội đồng thi của quận Thủ Đức, quận 9 là Hoàng lại cùng các bạn đi khắp các con đường, đến từng hẻm nhỏ, ngõ ngách để khảo sát. Không kể nắng mưa, các bạn vẽ và đánh dấu các điểm mốc như nhà thờ, trường học, công viên cho phụ huynh và thí sinh dễ nhận biết, vì nhiều con đường ở đây không có tên rõ ràng...
Nhóm “Tìm đường” và “Khảo sát nhà trọ” gồm hơn 20 người mất gần nửa tháng mới có thể phác họa những khu phố, tuyến đường quanh các địa điểm thi.
Sau khi tập hợp dữ liệu, Hoàng vẽ một sơ đồ các tuyến đường, địa điểm thi và nhà trọ trong khu vực đã khảo sát. Mỗi khi có thí sinh tìm đến, qua trí nhớ và các dữ liệu đã đánh dấu, Hoàng vẽ lại bản đồ và điền vào đó các chi tiết, ví dụ như: “ngay khúc cua vào hẻm có một quán tạp hóa tên X, trước đường vào nhà trọ có cây xăng tên Y, đi vào thêm 10m gặp cột điện đầu tiên thì quẹo phải sẽ tới nhà trọ”.
Hoàng còn đánh dấu lên bản đồ và dặn thí sinh: “Đi đến trước nhà thờ này sẽ gặp một đội Tiếp sức, sẽ hướng dẫn chi tiết thêm”.
Bằng những chi tiết nhỏ như vậy, bản đồ “dã chiến” của Hoàng ăn đứt các bản đồ in sẵn vốn không thể chi tiết hóa các con hẻm ngoằn ngoèo và nhỏ hẹp.
Một bản đồ tình nguyện của Hoàng
Ở khu vực có nhiều con đường chưa được đặt tên và rối mù như quận Thủ Đức và quận 9, loại bản đồ này phát huy tác dụng rất cao. “Không có địa điểm nào giống địa điểm nào, mà mình muốn chỉ dẫn chi tiết để cho phụ huynh và thí sinh đến được hội đồng thi, thì chỉ có thể cho mỗi thí sinh một bản đồ” - Hoàng cho biết.
Nói về ý tưởng này, Hoàng nhớ lại: “Dạo mình đi thi đại học, thấy bản đồ TP.HCM phát cho thí sinh, khu vực Thủ Đức và quận 9 không được rõ. Dù có được chỉ dẫn, nhưng mình vẫn tìm hội đồng thi rất khó giữa những con đường nhỏ không tên, những ngõ hẻm ngoằn ngoèo. Từ đó mình mới có ý tưởng về những tấm bản đồ phác họa các tuyến đường.”
Để có được những chi tiết nhỏ vậy các bạn không bao giờ bỏ qua những dấu hiệu nhỏ, đặc biệt là các cột điện. Để dễ dàng hơn nữa thì nhà chùa, chợ, cây xăng… là những địa điểm dễ nhận biết trong bản đồ.
Võ Quang Thanh Hoàng, sinh viên Đại học Khoa học Tự nhiên TP.HCM
Mỗi năm một bản đồ
Các loại bản đồ của Hoàng và các bạn tới mỗi mùa Tiếp sức sẽ phải vẽ lại vì các hội đồng thi thường thay đổi mỗi năm, địa điểm và các dấu hiệu nhận biết cũng thay đổi.
Thí sinh Nguyễn Hữu Long thi vào trường Nông Lâm tại Hội đồng thi Phước Bình cho biết: “Thực sự nhìn vào bản đồ của thành phố, hai bố con em không tài nào tìm ra đường cho dù được sự chỉ dẫn của các anh chị sinh viên tình nguyện. Đến khi anh Hoàng vẽ từng chi tiết một thì hai bố con tìm đến điểm thi thuận tiện hơn nhiều”.
Cho đến nay, ba khu vực ở Ký túc xá Đại học Quốc gia, ngã ba Đại Cương và Đại học Sư phạm TP. HCM đều có bản đồ hai mặt. Một mặt là bản đồ cơ bản được vẽ lại bằng máy tính trên cơ sở tấm bản đồ của Hoàng, mặt bên kia vẽ tay và đánh dấu cụ thể tùy vào đặc điểm của các tuyến đường để phụ huynh và thí sinh dễ dàng đối chiếu tìm kiếm.
Đến thời điểm hiện tại, nhóm của Hoàng đã photo ra hơn 1.000 bản phục vụ thí sinh trong mùa thi năm 2009.
Tuy kỹ năng đo đạc, khảo sát còn chưa chuyên nghiệp, kỹ năng vẽ bản đồ còn “lơ tơ mơ” nhưng ý tưởng, nhiệt tình của Hoàng và các bạn trong nhóm khảo sát vẽ bản đồ đã tạo được sự thiết thực và hiệu quả, giảm bớt phiền toái cho những phụ huynh và thí sinh dự thi. Một sáng kiến rất “sinh viên”.
(TuanVietNam) -Dĩ nhiên, không nên và không thể đem so sánh cuộc sống xã hội bây giờ với cuộc sống xã hội thời chiến tranh; nhưng không nên tặc lưỡi: “Hồi đó các bác các chú các anh có lý do để đi tìm và tìm thấy lý tưởng...” Liệu âm nhạc đương đại có đúng là “thiếu lý tưởng” và chính công chúng có chờ đợi ở âm nhạc một động lực thúc đẩy không?
Cô bé bàn bên cũng véo von hát theo một đoạn, đồng thời… tròn mắt nhìn tôi không hiểu tại sao bỗng dưng lại say sưa nghe ca khúc “cũ rích” này. “Chắc vì các anh chị thuộc về thời đó, nên có những cảm tình với âm nhạc kiểu như thế. Giống như chị gái em ở nhà cũng vậy, nhiều hôm cứ nghe đi nghe lại mãi bài này”, cô bé hồ hởi kết luận.
Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nối liền Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình
Cũng có thể, nhiều lớp người nghe đã thuộc về một thời xưa cũ, thời mà cánh chim báo tin vui nối liền hai bờ Nam Bắc là cả một niềm mong đợi và hy vọng lớn lao, mà để giấc mơ huy hoàng trở thành hiện thực thì vận mệnh quốc gia đã phải chuyển mình dữ dội trong cơn đau chấp nhận đổi thay bằng máu xương đổ xuống nhuộm đỏ đất quê hương. Khi những đoàn trai tráng hào hùng nối nhau lên đường không đợi ngày trở lại, chỉ mong dân tộc mình được cất cánh bay trên tự do. Khi tâm hồn con người ta nhẹ nhàng và thơ thới với sự cuộn trào sục sôi của lý tưởng trong sáng và bất khuất, hướng về phía ánh sáng.
Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời Là người, xin một lần khi nằm xuống Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ.
Tự nguyện đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và là ca khúc thành công nhất của nhạc sĩ Trương Quốc Khánh. Người nhạc sĩ của giai đoạn 1945- 1954 có các sáng tác (Lời hát cho người đi giữ quê hương, Hát trong làn khói đạn, Trường ca trên dòng sông Cửu…) đều mang đậm dấu ấn hoạt động trong Hội Sinh viên Sài Gòn. Ông còn là một trong những người sáng lập phong trào Hát cho đồng bào tôi nghe, có ảnh hưởng rất lớn đến khán thính giả trước giải phóng.
Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm...
Độc giả, khán thính giả ngày nay có thể không biết nhiều về tiểu sử của những vị anh hùng do thời thế sinh ra nhưng vẫn nghe, vẫn đọc và vẫn hát, trong một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Tự nguyện thăng hoa, bay bổng, đi qua thời gian hơn nửa thế kỷ mà vẫn vẹn nguyên giá trị của nó; là bởi sự hòa điệu tinh tế, vi diệu trong mối đồng cảm giữa hai tâm hồn lớn - nhạc sĩ Trương Quốc Khánh và nhà thơ Tố Hữu - những con người của thời đại, cùng nhau hướng về phía ánh sáng lý tưởng.
Thanh niên bây giờ sống nhạt nhẽo, vô cảm?
Nhiều người đã kết luận như thế bởi tận mắt chứng kiến thái độ thờ ơ đối với tất cả mọi việc đang diễn ra hàng ngày của giới trẻ. Không chỉ thiếu quan tâm đến các vấn đề xã hội (ăn xin đường phố, thất nghiệp, khoảng cách giàu nghèo, tệ nạn xã hội tràn lan, các vấn đề giáo dục…) mà ngay cả chuyện ăn, chuyện mặc, chuyện học hành, nói năng cư xử, ơn nghĩa với thầy cô, cha mẹ, tình bạn, tình yêu, tiền đồ, sự nghiệp của chính mỗi cá nhân cũng không còn được quan tâm… Chủ đề “hot” để trao đổi trong giới trẻ càng lúc càng trở nên tầm thường, bậy bạ và vớ vẩn đến mức phát ngán phát ngấy; kiểu như: “Nữ sinh sexy”, “Nhật ký gái Đồ Sơn”...
Kinh tế phát triển, lớp trẻ sinh sau đẻ muộn ngày càng được chăm chút kỹ lưỡng hơn bởi các bậc cha mẹ đầy đủ về vật chất, thoải mái về tinh thần cũng như các tổ chức và định chế xã hội hướng tới hoàn thiện; đó là lẽ tất nhiên, nhưng mặt trái của hoàn cảnh thuận lợi này là các bạn trẻ không thực sự hiểu tại sao mình được hưởng thụ những điều tốt đẹp và cái giá của sự hưởng thụ đó. Cần là có, muốn là đạt được, nhà nghèo thì con cái cũng được “bằng bạn bằng bè”; nhà giàu thì thừa mứa chứa chan.
Có một nguyên lý của cuộc sống mà chắc rằng rất nhiều người hiểu nhưng lại ít người ứng dụng để làm hài hòa, hợp lý hóa hoàn cảnh thực tại: Cái gì ít thì quý, thì là “của độc”, có nhiều thì lập tức trở thành “hàng chợ”, thành “của rẻ”. Đa phần các vụ án mạng mà thủ phạm tuổi vị thành niên, các vụ đua xe bạt tử khiến nhà chức trách đau đầu, cũng như các vụ “đập phá vũ trường”, các “mánh” ăn chơi đình đám nhất đều gắn với các “cậu ấm cô chiêu” con nhà gia thế, từ lúc sinh ra đã không ngày nào phải chịu khó chịu khổ với đời, và đồng thời không tìm thấy đâu là lý do để mình tồn tại trên đời.
Tất nhiên đó không phải là toàn bộ hình ảnh của giới trẻ. Vẫn có rất nhiều thanh niên quan tâm và đi tìm mục đích, ý nghĩa của cuộc sống. Nhiều thanh niên thành đạt và thành danh; nhiều thành tích học tập được ghi nhận ở tầm cỡ quốc tế. Nhiều diễn đàn mạng của các trường trung học, đại học, các forum tụ tập trí thức trẻ Việt Nam được đi du học cũng đã sôi nổi trao đổi xung quanh chủ đề: “Lý tưởng của thanh niên hiện đại là gì?”.
Có điều, những người quan tâm theo dõi sẽ thấy gần như chẳng cuộc trưng cầu nào thu được kết quả cuối cùng thật sự có ý nghĩa. Đa phần các câu trả lời vẫn chỉ là gặp chăng hay chớ, với số lượng ít ỏi, khó có thể đại diện cho một tầng lớp xã hội.
Chuyến xe đi tìm ý nghĩa của cuộc sống vẫn đang lăn bánh. Phía trước của giới trẻ đang là gì và sẽ là gì, liệu có phải là những ngả đường mơ hồ, thiếu định hướng? Nghệ thuật vốn dĩ phản ánh cuộc sống, như một dạng nhật ký - ghi chép lại những tâm sự của thời đại. Và, lâu lắm rồi, người yêu văn thơ không thấy xuất hiện được một anh tài nào từ lúc đầu xanh như Trần Đăng Khoa, mặc dù số lượng người làm thơ thì tăng lên chóng mặt nhưng đâu đâu cũng chỉ thấy phổ biến nhất là thơ tình và thơ... thất tình; hội họa thì càng mông lung, thiếu hẳn các gương mặt trẻ; còn âm nhạc thì rả rích khắp nơi những ca khúc dễ dãi, ca từ chán nản, sầu bi, chung quy lại chỉ có chủ đề: yêu và không được yêu là tung hoành đình đám.
Mỗi sáng thức giấc đều có thể nghe đến thuộc lòng: “Tình yêu đến em không mong đợi gì. Tình yêu đi em không hề tiếc nuối”… (Hát với dòng sông - Mỹ Tâm) vang lên từ căn nhà sát cạnh. Vào công sở, thể nào cũng có mấy cô gái trẻ vui vẻ í ới cùng giai điệu ngang phè: “Đêm từng đêm mình em giờ đây lặng lẽ nghĩ suy về những lời vô tình. Để anh buồn bã bước đi lòng nghe lạnh giá xót xa về những ngày đã qua. Giờ anh nơi đâu tình em đậm sâu vẫn mong anh hãy thứ tha. Ai vì ai tình em giờ đã nhạt phai để hai trái tim đã xa anh nào có lỗi…” (Em không là người có lỗi - Bằng Cường, Quang Hà). Buổi trưa đi ăn cơm bình dân, buổi tối ra quán cà phê, đâu đâu cũng được nghe những ca khúc thờ ơ, vô cảm đến phát sợ.
Công chúng hiện đại phải chăng chỉ ưa thích những ca khúc não tình uy mị?
Người nghe nhạc đầu tiên khó chịu, sau quen dần - buộc phải làm quen vì con cháu mình nghe, đồng nghiệp trẻ trong cơ quan nghe, xã hội cùng nghe ở các không gian công cộng. Vừa nghe, vừa mong chờ, đến một ngày bừng sáng nào đó, sẽ lại xuất hiện những cây đuốc trẻ rừng rực cháy, để soi rọi cho chính những người trẻ, về một con đường đi tới tương lai ngõ hầu rõ ràng hơn, tươi sáng hơn, có ý nghĩa nhiều hơn.
Hãy bước lên chuyến xe đi tìm ý nghĩa cuộc sống
Dĩ nhiên, không nên và không thể đem so sánh cuộc sống xã hội bây giờ với cuộc sống xã hội thời chiến tranh; nhưng không nên tặc lưỡi: “Hồi đó các bác các chú các anh có lý do để đi tìm và tìm thấy lý tưởng...”
Một đất nước đã và đang phát triển luôn quan tâm đến sự phát triển của giới trẻ – thế hệ chủ nhân tương lai. Những truyền thống văn hóa ngàn đời liệu có được kế thừa, những thành quả kinh tế ngày hôm nay liệu sẽ phát triển hay tụt hậu trong tương lai? Tất cả phụ thuộc vào giới trẻ và định hướng giáo dục thanh niên học sinh từ tấm bé.
Thử đặt ra một trật tự, mà trong đó mỗi con người được sinh ra, tình yêu đầu tiên cần phải và nên có chính là dành cho gia đình, cha mẹ; sau đó đến tình yêu trường lớp, thầy cô, bạn bè đồng nghiệp; rồi mở rộng ra nữa là tình cảm sâu xa dành cho quê hương “Khi ta ở đất là nơi ta ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” (Thơ Chế Lan Viên); tình yêu sau đó mới dành cho tình yêu giới tính; và tình yêu liền kề (sau cuối nhưng nhất thiết nên đề cập đến) là sự tự yêu - dành cho chính bản thân mình.
Trong trật tự đó, tình yêu giới tính xếp hàng thứ tư, lại đang là điều được giới trẻ nói đến, nhắc đến, đồng cảm với các bài thơ, ca khúc nhiều nhất, dễ dàng chia sẻ và phổ biến nhất. Liệu, đó có phải là sự đảo ngược trật tự các mối quan tâm theo chiều bất lợi? Và, trách nhiệm của những người, những giới chức “đốt đuốc soi đường” trong lúc này lớn đến chừng nào?
Xin trích lời dạy của Bác Hồ nhân dịp Tết nguyên đán 1946: “Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội...” để soi sáng cho luận điểm về tuổi trẻ. Đây chính là giai đoạn lịch sử mà những ca khúc trong sáng như “Tự nguyện” được ươm mầm phôi thai và ra đời. Thời mà mỗi thanh niên đều sẵn sàng lăn mình vào cơn gió bụi, xả thân vì “cái chung”, không hề nghĩ tới “cái riêng”.
Mỗi thời, mỗi giai đoạn lịch sử đều có sứ mệnh của nó, và giới trẻ luôn đóng vai trò đột phá, với tính cách mạng mạnh mẽ và sự bùng nổ mang tính nguyên tử trên mọi mặt trận. Như người thanh niên anh hùng Lý Tự Trọng đã từng nói: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng...”, đất nước bây giờ và mai sau cần những tham vọng lớn, giấc mơ lớn; cái đích của tương lai không thể chỉ là bức tường chi chít hàng ngàn mũi tên bắn thẳng vào hai chữ: Lợi – Danh.
Việc chế tạo loại mũ tăng cường khả năng nhận thức của con người có thể trở thành hiện thực sau khi một nghiên cứu cho thấy, xung điện từ làm tăng khả năng hoạt động của não.
Các nhà khoa học của Đại học British Columbia (Canada) tìm hiểu tác động của sóng điện từ đối với hoạt động học hỏi và ghi nhớ của não với 30 người. Họ yêu cầu tình nguyện viên theo dõi một mục tiêu trên màn hình máy tính bằng nút joystick. Mục tiêu được đánh dấu bằng chấm đỏ.
Ban đầu mục tiêu di chuyển ngẫu nhiên, sau đó nó chạy theo quỹ đạo đã được lập trình sẵn và cuối cùng lại quay trở lại kiểu di chuyển tự do. Tất cả tình nguyện viên không nắm được quy luật chuyển động ấy. Họ cho rằng mục tiêu di chuyển tự do trong suốt quá trình thử nghiệm.
Sóng điện từ có thể làm tăng khả năng hoạt động của não người. (Ảnh: themoneytimes)
Trong lần thử nghiệm thứ hai, nhóm nghiên cứu gắn nam châm lên đầu một số tình nguyện viên trong khi những người còn lại không được gắn bất cứ thứ gì. Kết quả cho thấy những người được gắn nam châm nhận ra rằng mục tiêu di chuyển theo quỹ đạo được lập trình sẵn trong một giai đoạn.
"Thử nghiệm chứng minh rằng sóng điện từ có thể làm tăng khả năng hoạt động của hệ thần kinh. Phát hiện này có thể dẫn tới sự ra đời của mũ hỗ trợ hoạt động nhận thức. Với công cụ đó chúng ta có thể giúp đỡ những người gặp khó khăn trong việc học tập. Chúng tôi đang nghiên cứu khả năng đó trong phòng thí nghiệm", tiến sĩ Lara Boyd, trưởng nhóm nghiên cứu, phát biểu.
Viết cho một ngày đông ở Quảng Ngãi
-
Chính thức đã được 1 năm 4 tháng có mặt trên đất Quảng Ngãi này. Càng ngày
sao mình càng cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, và cũng thật phí
hoài. Lắm...